Hầm đường bộ Hải Vân là hầm đường bộ trên Quốc lộ 1 ở ranh giới tỉnh Thừa Thiên Huế và thành phố Đà Nẵng, miền Trung Việt Nam . Hầm đường sắt là đường hầm được xây từ thời Pháp thuộc 1906. Hầm Hải Vân xuyên qua núi, thay thế cho đường đèo Hải Vân vốn 38 Con Ma Ở Đèo Hải Vân - Hay Câu Chuyện Về Ma Xô Xe và các hình ảnh liên quan đến bài viết này. 38 Con Ma Ở Đèo Hải Vân - Hay Câu Chuyện Về Ma Xô Xe. >> Ngoài việc xem đề tài này bạn có thể tìm xem thêm nhiều bộ truyện khác do chúng tôi cung cấp tại đây: Tại đây. Xe chở sinh viên bị lật ở đèo Hải Vân, ít nhất 1 người chết Xe rơi xuống taluy âm chừng 30 m và mắc lại giữa lưng chừng đèo. Thông tin nhanh từ cơ quan chức năng, có 23 người bị thương đã được chuyển về Đà Nẵng cấp cứu. Đường đến: - Đèo Hải Vân cách thành phố Đà Nẵng 20km và cách thành phố Huế 80km. Để thuận tiện, bạn có thể di chuyển đến thành phố Đà Nẵng bằng nhiều phương tiện như máy bay, tàu hỏa, xe khách… sau đó thuê xe đến đèo Hải Vân. - Ô tô: Vì hầu hết các ô tô MA XÔ XE TRÊN ĐÈO HẢI VÂN ————————————————————— Nói đến Đèo Hải Vân - Thiên Hạ Đệ Nhất Hùng Quan thì có lẽ ai cũng biết . Đây là con đèo thuộc dãy Ảnh: GA. Lý giải vì sao các "quái xế" lại chọn đèo Hải Vân làm nơi tụ tập, đua xe nguy hiểm như thế, Trung tá Rạng nói: "Đoạn đường đèo Hải Vân hướng nhìn về TP.Đà Nẵng có cảnh rất đẹp nên các nhóm du khách thường xuyên tụ tập để chụp ảnh, ngắm cảnh itbfq. Làng Vân Đà Nẵng tuy chỉ là một ngôi làng nhỏ hoang sơ nằm gần đèo Hải Vân - con đèo được mệnh danh là “thiên hạ đệ nhất hùng quan”. Không sầm uất như Bà Nà Hill, không được nhiều người biết đến như Ngũ Hành Sơn, nhưng làng Vân luôn là điểm đến hấp dẫn trong hành trình khám phá Đà Nẵng của những du khách trẻ. Cùng khám phá xem ở ngôi làng xa xôi với lưng tựa núi, mặt hướng biển này có gì hấp dẫn nhé!Làng Vân - Ngôi làng nhỏ lưng tựa núi, mặt hướng biểnLàng Vân thuộc phường Hòa Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu, Đà Nẵng. Nơi đây cách trung tâm thành phố khoảng 30km và nằm dưới chân đèo Hải Vân. Ngôi làng nhỏ này có lưng tựa vách núi, mặt ra vịnh Nam Chơn và đặc biệt không có người dân sinh sống. Khung cảnh nơi đây hoang sơ nhưng không kém phần lãng mạn. Có lẽ vì thế mà những tâm hồn ưa khám phá, thích mới lạ không thể kìm nén sự tò mò và đã du lịch Đà Nẵng là sẽ đến làng Vân được bao quanh bởi núi và vịnh biển xa xưa, những người mắc bệnh phong bị xã hội hắt hủi, họ buộc phải đi thật xa, sống thật sâu để “chạy trốn” khỏi sự kỳ thị. Và làng Vân là nơi nương náu tận cùng của họ. Tuy nhiên, khi bệnh phong có thể được chữa lành, người bệnh có thể hòa nhập cộng đồng, ngôi làng nhỏ này bị bỏ hoang từ đó. Không có con người sinh sống, không bị khai thác du lịch, không có dấu hiệu của sự thương mại hóa, làng Vân giữ được nguyên vẹn vẻ đẹp ban sơ vốn đến được ngôi làng này, bạn có thể di chuyển từ trung tâm thành phố bằng các cáchĐến khu bờ biển Nguyễn Tất Thành, thuê thuyền và chỉ khoảng 30 phút di chuyển là xe máy đến đèo Hải Vân, gửi xe ở quán nước phía chân đèo rồi đi bộ đến làng theo đường qua đường hầm tàu là cách đi dễ nhất nhưng cũng nguy hiểm nhất. Nếu chọn con đường này, bạn cần hỏi kỹ giờ tàu chạy, mang theo đèn pin, khi đi nép sát bên rìa để đảm bảo an toàn nhé!Đến làng Vân theo đường hầm tàu gian từ tháng 3 đến tháng 9 hàng năm là lý tưởng nhất để bạn khám phá làng Vân. Sau tháng 10 thời tiết dễ có mưa giông nên đến đây khá khó khăn và nguy Vân Đà Nẵng có gì thú vị?Vui chơi ở những khu du lịch sầm uất có cái thú riêng, khám phá những điểm du lịch hoang sơ, vắng người cũng có niềm vui riêng. Đến làng Vân, bạn sẽ có những trải nghiệm gì thú vị?Đắm mình trong cảnh thiên nhiên thơ mộngLàng Vân Đà Nẵng được du khách ưu ái dành tặng danh xưng “thiên hạ đệ nhất hùng quan” cũng đều có lý do chính đáng. Khung cảnh ở đây hoang sơ nhưng không kém phần thơ mộng. Không khói bụi, không ồn ào, không chen lấn xô đẩy. Làng Vân chỉ có khung cảnh hữu tình, không gian yên bình và không khí trong lành giúp thanh lọc cả thân, tâm, trí. Núi xanh, biển rộng mênh mông sẽ cuốn trôi mọi muộn phiền, lo toan thường nhiên đẹp như bức tranh siêu thực thích vẫy vùng trong làn nước trong xanh mát lànhTrước mặt làng Vân là vịnh Nam Chơn, quanh năm biển yên, sóng lặng, làn nước trong xanh và vô cùng sạch sẽ. Đây là địa điểm lý tưởng để bạn thỏa sức vẫy vùng trong làn nước mát. Ở đây có 3 bãi tắm gồm bãi Xoan, bãi Dừa và bãi Chính. Mỗi bãi mang một vẻ đẹp riêng nhưng điểm chung là sẽ không khiến bất kỳ du khách nào phải thất team khám phá làng Vân “bao vui” trại và tổ chức tiệc nướng trên bãi biểnNgoài tắm biển, bạn cũng có thể hạ trại và tổ chức tiệc nướng bên bãi biển rồi sáng hôm sau thức dậy sớm đón bình minh. Cảm giác sống giữa thiên nhiên mới tự do tự tại làm sao. Để có một bữa tiệc “bao vui” bên bờ biển, bạn sẽ phải chuẩn bị trước đồ ăn, nước uống từ thức tiệc nướng trên biển sẽ là một trải nghiệm đáng nhớ trong chuyến đi ngoạn cảnh sắc Làng Vân từ ca nôTại các bãi tắm của làng, bạn không những có thể thuê được lều trại mà còn thuê được ca nô. Hãy thử cảm giác được ngồi trên ca nô, lướt trên từng ngọn sóng và thưởng ngoạn cảnh sắc làng Vân và đèo Hải Vân hùng vĩ bạn nhé! Chiếc ca nô đưa bạn lướt nhanh trên mặt biển sảng khoái và thư giãn vô ca nô ở các bãi tắm của làng Vân thăm điểm du lịch gần Làng VânNgoài những trải nghiệm trên, bạn cũng có thể kết hợp tham quan những điểm du lịch gần làng Vân trong chuyến đi của mình. Một số điểm check-in nổi tiếng được giới trẻ yêu thích nhưĐèo Hải Vân - một trong những cung đường đèo đẹp nhất thế giới với vẻ đẹp vừa nên thơ, vừa hùng thông cô đơn nằm trên đèo Hải Vân là background “sống ảo” cực Lăng Cô Huế với cảnh sắc núi, sông, biển, đầm tuyệt mỹ làm đắm say lòng đó, làng Vân không phải một khu vui chơi, giải trí sầm uất, cũng không phải điểm tham quan tấp nập khách ghé thăm. Nhưng những bạn trẻ ưa khám phá, thích sống giàu trải nghiệm và luôn tìm kiếm tự do, cứ có vé máy bay đi Đà Nẵng thì nhất định sẽ ghé làng Vân. Còn bạn thì sao? Phần lớn các nấm mộ dọc đèo Hải Vân chính là những sinh linh bé bỏng vừa chào đời, đã bị cha mẹ nhẫn tâm bỏ rơi nơi rừng thiêng nước lạnh. Đầu năm, dọc đèo Hải Vân, thỉnh thoảng lại bắt gặp một nhóm người đi đường dừng lại vội vã thắp vài nén hương cho những ngôi mộ hoang không tên tuổi được đắp vội dọc hai bên đèo. Phần lớn những sinh linh bé bỏng bị cha mẹ bỏ rơi ngay khi vừa mới lọt lòng mẹ. Cứ vậy, suốt hàng chục năm qua, những sinh linh bất hạnh ấy chỉ nằm dưới một gò đất nhỏ nơi đèo thiêng hoang lạnh. Điểm xác định chính là chân hương cháy còn sót lại mà lữ khách và người dân địa phương rủ lòng thương ban phước thắp lên. Dưới gò đất này là một sinh bé nhỏ. Chỉ tính hai bên đèo Hải Vân thuộc địa phận phường Hòa Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng, đã có hàng chục nấm mộ hoang như thế cứ vậy mọc lên ngày một dày dần với thời gian. Hầu hết những ngôi mộ này không đề tên tuổi, không quê quán, không xác định thời gian chôn cất… mà quá nhỏ, chỉ thể hiện sự sơ sài, vội vã mà những người không ruột thịt xây cất lên. Chủ một quán nước trên lừng chừng đèo Hải Vân cho biết, chị đã lấy quãng đèo nguy hiểm này làm nơi sinh sống suốt gần 20 năm qua. Gia đình chị cũng đã một vài lần chứng kiến cảnh đau thương xảy ra trên đèo Hải Vân. Một lần vào sáng tinh sương cuối năm 2005, như mọi ngày, chị thức dậy từ rất sớm để xuống Đà Nẵng lấy hàng về bán cho khách qua đèo. Xe xuôi được vài cây số, bỗng bị thủng săm khiến phải dừng lại, tạt vào lề đèo. Trong lúc chờ chồng đem đồ xuống vá, chị bước qua lan can vào bên trong ngồi để tránh xe qua lại, thì chứng kiến cảnh tượng kinh hãi mà từ trước đến nay chỉ nghe, chứ chưa bào giờ gặp phải. Dọc hai bên đèo Hải Vân có hàng chục ngôi mộ thế này Trước mắt chị là một trẻ sơ sinh bị bỏ rơi được cuộn tròn trong tã lót. Làn da non mỏng của đứa trẻ tím đen, lạnh ngắt, đôi mắt nhỏ nhắm hờ, những con kiến đánh hơi được mùi sữa đã bắt đầu kéo lại… chị biết đứa trẻ đã chết vì đói khát và cái lạnh như cắt trên lưng chừng đèo mùa đông. Cha mẹ đứa trẻ sơ sinh không để lại thông tin gì nên gia đình chị không thể xác định được người nhà ở đâu để báo tin. Và chính chị cũng thừa biết, kẻ đã sinh ra đứa bé thiếu may mắn này không còn tình người, không muốn con minh sống nên mới đem đến nơi đèo vắng hoang lạnh này để bỏ lại. Ban đầu gia đình chị quyết định đưa về gần quán chôn cất để tiện bề trông coi hương khói. Thế nhưng, lúc chuẩn bị đưa đứa trẻ về không hiểu sao chồng chị lại nảy sinh ý định chôn ngay tại chỗ. Bởi theo chồng chị, chôn tại đây sau này cha mẹ đứa trẻ có nghĩ tới đứa con rơi của mình nhẫn tâm vứt bỏ, còn tìm thấy mộ để thắp cho nó nén hương. Vậy là nấm mộ nhỏ được gia đình chị cất lên ngay bên cạnh lan can đèo, hằng năm lấy ngày phát hiện thi thể đứa bé làm ngày giỗ, thắp hương cầu nguyện. Những ngôi mộ không xác định tên tuổi. Theo những người buôn bán dọc đèo, phần lớn các sinh linh bé nhỏ bị bỏ rơi trên đèo Hải Vân dẫn đến tử vong là kết quả của những mối tình nông nổi đang ở tuổi tới trường. Bậc cha mẹ chính là sinh viên, học sinh lúc bấy giờ đang theo học tại các trường ở TP Đà Nẵng. Vì trót có thai quá ngày không thể tới các cơ sở y tế phá bỏ, họ đành chờ ngày sinh nở, rồi đem một phần máu mủ mà chính mình vừa dứt ruột sinh ra lên đèo Hải Vân bỏ lại, để không phải chịu tiếng xấu từ người đời. Bà Nguyễn Thị Nông, một tiều phu đã có vài chục năm kiếm sống trên đèo Hải Vân cho biết, những đứa trẻ này đều bị bỏ rơi khi bóng tối đã buông xuống. Sau một đêm nằm dưới sương khuya lạnh buốt, đói khát, khóc khàn cổ, sáng hôm sau khi được người đi đường phát hiện thì đứa trẻ đã chết. Chăm lo hương khói cho những ngôi mộ hoang là người dân địa phương và khách đi đường. Để linh hồn những đứa trẻ này được siêu thoát, người dân địa phương vào những ngày rằm, đầu tháng hoặc lễ tết, họ thường lui tới thắp hương cầu nguyện. Còn với người đi đường, khi hay biết các ngôi mồ hoang này là những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi, trước khi lên đèo không ít người đã dừng lại mua thêm vài bó hương. Họ lặng lẽ đi đến từng ngôi mộ thắp hương khấn vái, cầu nguyện cho các sinh linh vô tội yên lòng nằm nghỉ nơi con đèo chia đôi bắc nam này. Nói đến Đèo Hải Vân – Thiên Hạ Đệ Nhất Hùng Quan thì có lẽ ai cũng biết . Đây là con đèo thuộc dãy Trường Sơn ở miền Trung, là ranh giới tự nhiên giữa Huế và thành phố Đà Nẵng. Đèo Hải Vân có chiều dài 21km, đỉnh cao nhất là 496m so với mực nước biển. Hải Vân là con đèo hiểm trở bậc nhất trên con đường thiên lý Bắc- Nam từ xưa. Hồi chưa xây dựng hầm Đường Bộ thì Đèo Hải Vân luôn là ác mộng với cánh xe tải và xe khách Bắc Nam. Con đèo này nổi tiếng với những vụ tai nạn kinh hoàng, những vụ lật xe khủng khiếp, rùng rợn. Minh chứng cho những vụ tai nạn khủng khiếp đó là vô số những ngôi miếu oan hồn nằm rãi rác khắp con đèo này. Nếu đề cập đến những ngôi miếu oan hồn ở đèo Hải vân mà không đề cập đến những câu chuyện huyễn hoặc gắn liền với ngôi miếu , thì xem như chưa biết gì về miếu . Bởi nếu không có những câu chuyện tâm linh thì chẳng ai cất công xây dựng miếu làm gì. Những ngôi miếu oan hồn ở đèo Hải Vân. Hương khói luôn nghi ngút quanh năm. Chuyện tôi sắp kể ra đây liên quan đến những ngôi miếu oan hồn này… Lưu ý Truyện chỉ mang tính chất giải trí “chém gió”, không mang tính tuyên truyền bậy bạ, ai yếu tim không nên đọc. Bác tư là một tiều phu sống dưới chân đèo Hải vân thuộc phía huyện Phú Lôc Huế. Bác góa vợ nên sống thui thủi 1 mình, sớm hoomn đốn củi , đốt than, bẫy thú đem ra chợ đổi gạo sống lay lắt qua ngày. Ngày nào cũng vậy, Sáng sớm là bác cơm đùm gạo gói lên đường, rồi chiều tối mịt mới về. Hôm sau sẽ nghỉ 1 bữa để mang củi ra chợ bán. Một ngày cuối đông trời mưa phùn rả rích, cái giá lạnh bao trùm khắp không gian. Gần tết rồi, mà bác chẳng có 1 đồng nào trong túi, gạo cũng sắp hết . Mấy hôm nay trời cứ mưa to vs lạnh suốt nên bác chẳng làm ăn được gì cả, cứ nằm ru rú ở nhà thì có gạo núi ăn cũng hết. Cũng may hôm nay trời bớt mưa, nên bác quyết đinh lên núi kiếm mớ củi về để dành đun nấu và đổi gạo. Sáng sớm là bác xách rìu lên đường ngay. Dọc ngang khắp ngọn núi Hải vân đến gần trưa thì bác kiếm được rất nhiều củi, lại đánh bẫy được 1 con kì đà rất to. Mừng như mở cờ trong bụng, bác quyết định về ngay. Định bụng chỗ củi với con kì đà to thế này, thì mình sẽ có 1 cái Tết khá là thoải mái đây. Bác nhanh chóng tìm đường xuống núi Hải vân này bác thuộc lòng từng cành cây, ngọn cỏ ,vậy mà chẳng hiểu sao hôm nay bác lại bị lạc đường. Cứ đi tới đi lui mà vẫn chưa tìm thấy những con đường mòn quen thuộc. Về chiều ,Mưa càng lúc càng nặng hạt, Lò dò đi dưới cơn mưa hối hả, quanh quẩn tới lui vẫn chưa tìm thấy đường xuống núi. Rét cóng cả tay, bác nghĩ tới việc tìm chỗ trú ngụ qua cơn mưa này. Xẩm tối , mưa càng dữ dội hơn. Thật may lúc này bác tìm thấy một ngôi miếu sơn thần khá to, nhưng hoang tàn phế tích từ lâu lắm rồi . Chẳng cần nghĩ ngợi Bác bước vội vào trong. Bên trong ngôi miếu tối đen như mực, châm vội bó đuốc nhìn lên thì thấy cơ man nào là mạn nhện, bụi thời gian phủ dày mấy lớp. Ngôi tượng sơn thần bằng đất sét cũng đã bể đi gần một nữa. Chứng tỏ ngôi miếu này lâu lắm rồi không có người qua lại, nhan khói . – Quái lạ, sao hôm nay mình bị lạc nhỉ, mà ngôi miếu hoang phế này mình cũng chưa thấy bao h…Hay là ma đưa lối quỷ dẫn đường rồi….???? Bác thầm nghĩ.. Rút vội mấy thanh củi, bác đốt một đống lửa to để sưởi ấm, rồi lấy cơm nắm ra ăn lót lòng. Ăn uống xong, bác đi quan sát một hồi rồi bắt đầu kiếm chỗ ngủ lại qua đêm, mưa to gió lớn thế này làm sao mà xuống núi được.. Lòng cảm thấy bất an, trong đầu bác hiện lên một dự cảm không lành,. Ngôi miếu này có một điều gì đó mờ ám, ma mị đến khó tả. Thôi đành chấp nhận đối đầu với nó, chứ biết làm sao bây giờ. Dập vội đống lửa, rồi xóa luôn dấu của tro tàn. Bác thu dọn đống củi, cùng mọi thứ rồi ra sau lưng bức tượng nằm . Tay bác lăm lăm cây Rìu thủ thế. Vừa mệt lại vừa lạnh, Bác ngủ thiếp đi lúc nào khong hay. Chẳng biết ngủ được bao lâu, bác bỗng giật mình tĩnh giấc bởi những tiếng cãi cọ to tiếng. Lắng tai nge thì bác biết răng tiếng động đó xuất phát từ phía trước bức tượng sơn thần này. Hé mắt nhìn ra phía trước bức tượng thì trời đất quỷ thần ơi, đập vào mắt bác 1 cảnh tượng rùng rợn đến sởn cả tóc gáy. Mấy chục cái thi thể Đứt đầu, cụt tay, cụt chân, có cái măt mũi chân tay dập nát ,có cái thì chỉ còn nửa người phía trên di chuyển kéo theo 1 mớ lòng ruột lùm lùm…. Bọn nó đang xếp hai hàng dọc trước một cái xác đã bị nứt toác 1 nửa hộ sọ. Thoáng nhìn thì Bác biết ngay là bọn ma này chết vì tai nạn giao ở đèo hải vân rồi, mấy vụ lật xe ở đò ở hải Vân bác cũng có mấy lần chứng kiến , kinh hãi lắm. Hôm nay chúng tụ tập ở đây thể nào cũng ngày mai cũng có xe gặp tai nạn trên đèo. Chuyện này bác có nghe Bác sợ quá đến nỗi không dám thở mạnh, tay chân run cầm cập , trong đời bác chưa bao giờ gặp 1 cảnh tượng nào kinh hoàng như vậy, rùng mình nổi da gà mấy cái…Cảm giác ơn lạnh chạy lan ra khắp người … Bác chẳng dám nhìn ra phía đó nữa, chỉ cố gắng trấn tĩnh rồi lắng câu chuyện bọn chúng đang nói. Con ma đầu lĩnh la lớn ra hiệu moi người im lặng,. Rồi hắn nói -Ngày mai, sẽ có 1 chiếc xe khách đi từ Hà Nội vào Sài Gòn qua địa bàn của chúng ta. Chiếc xe có biển số 29 – XXXX, trên xe có tổng cộng 38 người. Đúng đúng 9h, chiếc xe đó sẽ đi ngang qua đoạn gần “Miếu Ông Hổ” . Nhiệm vụ của chúng ta là phải xô chiếc xe đó rớt xuống biển, nhưng hãy nhớ là phải giữ lại mạng sống cho duy nhất 1 người , dó chính là người đàn bà 24 tuổi , đang có mang 6 tháng. Con ma đầu đàn vừa nói xong thì ở dưới nhao nhao như bầy ong vở tổ, bọn chúng bàn tán huyên náo cả lên. 1 cái xác chỉ còn nửa người kéo theo bộ ruột dài lòng thòng, đỏ ói lê tới lên tiếng -Thưa đầu lĩnh, tại sao chúng ta phải giữ lại mạng sống cho người đó. Chúng tôi đã mong chờ ngày này lâu lắm rồi. Xong vụ này sẽ bọn người đó sẽ thay thế cho 38 người ở trong hội chúng ta. Hay là cứ giết nốt luôn đi. -Cứ làm vậy đi, đừng có nhiều lời. Thôi chúng ta giải tán – Tên đầu lĩnh gằn giọng. Bọn chúng lục tục kéo nhau đi …. Bác bàng hoàng nhận ra rằng, chúng chính là các vong hồn vụ rớt xe cách đây chục năm, được thờ ở những ngôi miếu nhỏ gần miếu Ông Hổ Vụ tai nạn đó đã cướp đi hai mươi mấy mạng người .Kinh Hoàng quá, chúng mà phát hiện ra Bác đang nghe lén chuyện đại sự này, thì không biết bác còn đặng ngồi dương gian không nữa. Ngồi chờ 1 lúc lâu nữa thì mọi âm thanh im bặt, bác lọ mọ ra trước điện thờ sơn thần. Chẳng còn bóng dáng của bọn ma quái đó đâu….. Loáng thoáng đâu đó có tiếng gà rừng gái lé te lé te… Biết là trời sắp sáng, bác chuẩn bị sắp đặt lại hành lý và lên đường. Trời lúc này đã hết mưa hẳn, xa xa phía chân trời có 1 vài anh dương đang le lói , song trời vẫn rất lạnh. Xuýt xoa bàn tay cho đỡ lạnh, bác tức tốc kiếm đường xuống núi. Bác phải xuống thật nhanh để còn kịp cứa 38 mạng người vô tội. Đi được 1 lúc , con đường mòn quen thuộc hiện ra. Con đường mòn vẫn nằm đó, vậy mà tối qua, ma xui quỷ khiến thế nào bác lại đi lạc. Âu cũng là ý trời muốn mình cứu mạng những người này- bác thầm nghĩ. Xuống được đèo hải Vân lúc đó trời đã sáng hẳn, bác Tư đi thật nhanh về phía ngôi miếu Ông Hổ, rồi ngồi ngay giữa đường chờ đợi… Mặt trời lên khoảng bằng con sào thì 1 chiếc xe đò xuất hiện chạy bon bọn lê đèo. Tới đoạn bác ngồi , chiếc xe dừng lại , tên phụ xe nhảy xuống quát mắng ầm ĩ. -DM , ông già, ông bị điên hả? Hết chỗ hay sao mà ngồi giữa đường? Bác tư chẳng để ý tới thằng lơ xe nữa, bác đi ngay qua chỗ chiếc xe rồi la lớn. -Cho tôi gặp chủ xe 1 lúc, có chuyện quan trọng, liên quan tới mạng sống của các vị đó. -Dm, biến ngay cho tao, sáng sớm mà nói chuyện gỡ.. Nghe ồn ào ông chủ xe chạy xuống hỏi chuyện. Lúc này Bác tư lớn giọng -Xin hỏi trên xe có tất cả 38 người đúng không? Và có 1 cô gái năm nay 24 tuổi, đang có mang 6 tháng đúng không? Cả xe như đang không tin vào tai mình nữa. Ông tài xế cho người kiểm tra lại thi quả đúng như lời bác tư nói. Bác tư bắt đầu kể câu chuyện mình mình đã tận mắt chứng kiến. Nghe xong câu chuyện ai cũng giật mình kinh hãi. Bác đúng là Phật, Chúa Xuống trần cứu mạng bọn người này. Nếu không vì lòng thương người thì có lẽ bây h bọn người này đã an vị dưới vực sâu muông trượng rồi. Lúc này , Chủ nhà xe cho dừng xe lại , tấp vào 1 bên lề đường. Ông điện xuống Đà Nẵng nhờ người quen mua Nhan đèn, Vàng mã, 1 con bê thui, 1 con heo quay lên đây lập bàn cúng kiến xin quỷ thần vong linh vất vưởng nơi vực sâu núi thẳm, cho họ được sống. Cả xe hùn góp lại trả lễ cho bác Tư rất hậu, rồi họ cho xe quay ngược trở lại Phía Hà Nội. Ông tài xế bảo , sau chuyến về này, ông sẽ bỏ luôn nghề chạy xe Người sống chung’ với những oan hồn trên đỉnh đèo – Suốt hơn 20 năm nay, chính hai ông đã chứng kiến và cứu sống không biết bao nhiêu mạng người gặp tai nạn khi vượt qua đèo cao hiểm nguy này…Hai phận đời sống với những oan hồn Đó là 2 người đàn ông có tên Nguyễn Văn Thọ và ông Nguyễn Bừa 56 tuổi cùng trú tại khối phố 4, phường Kim Liên, quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng. Lão từ Nguyễn Văn Thọ hàng ngày quét dọn các miếu thờ dọc hai bên đường nam Hải Vân Suốt mấy chục năm nay, 2 ông sống chung’ với những… oan hồn nơi đèo Hải Vân cao hun hút này. Nơi “Đệ nhất hùng quan” này, hai người đàn ông này đều chọn cho mình nghề vá xe cho khách vượt đèo Hải Vân để kiếm sống qua ngày. Khi vắng khách, cả hai ông lại lọ mọ quét dọn và hương khói cho những khóm thờ những người không may tử nạn. Ông Bừa chọn phần đèo phía bắc có tên gọi Hải Vân quan hành nghề và ông Thọ chọn phía nam đèo có tên gọi “Đệ nhất hùng quan” làm nơi mưu sinh. Hôm tôi vượt Hải Vân trong cái mưa phùn rét lạnh, cứ tưởng con đường đèo hiểm nguy sau khi thông hầm đường bộ sẽ vắng bóng người qua lại. Nhưng khác với suy nghĩ của mình, con đường vẫn tấp nập những chuyến xe. Khách bộ hành vẫn muốn vượt con đường đèo hiểm trở như để nhớ lại ký ức kinh hoàng một thời vẫn chưa xa khi họ đã từng thót tim trên hành trình thiên lý bắc nam qua Hải Vân quan. Trong ký ức chưa xa của mình, tôi vẫn còn nhớ như in hàng trăm chuyến vượt đèo Hải Vân ra Huế từ những năm 90 của thế kỷ trước. Mỗi chuyến vượt đèo là mỗi lần đối mặt với sinh tử. Cứu sống hàng trăm mạng người gặp nạn nơi đèo cao Những năm 80-90 của thế kỷ trước, đèo Hải Vân hiểm nguy lắm. Ngày nào cũng có tai nạn xảy ra, và người chết, bị thương do lật xe trên đèo thì vô kể. Những am thờ cho người xấu số cứ thế mọc lên dày đặc dọc hai bên đường. Cũng giống như ông Thọ, ông Nguyễn Bừa cũng là bộ đội xuất ngũ, cũng chọn đèo cao Hải Vân làm nơi kiếm sống, nuôi vợ con. Ông Nguyễn Văn, một người thường xuyên qua lại đèo Hải Vân từ Kim Liên Đà Nẵng sang Lăng Cô Thừa Thiên Huế để buôn bán kể lại rằng, suốt mấy chục năm nay, kể từ khi chưa có hầm đường bộ Hải Vân, mỗi khi vượt đèo xe bị hư hỏng là gọi hai ông Thọ và Bừa giúp đỡ. Lão từ Nguyễn Văn Thọ sống bên miếu thờ ông Hổ hành nghề vá xe để kiếm sống. Nhiều tai nạn thương tâm xảy ra trên cung đường đèo này cũng được hai ông tận tình cứu giúp và điện báo kịp thời với các cơ quan chức năng xử lý. Kể từ sau khi hầm đường bộ Hải Vân hoàn thành, số người qua lại đèo ít hơn. Nhưng cũng không hiếm vụ tai nạn thương tâm xảy ra cũng được hai lão từ Thọ và Nguyễn Bừa kịp thời cứu giúp, đưa đi bệnh viện. Hỏi chuyện lão từ Nguyễn Văn Thọ đã cứu giúp được bao nhiêu người bị nạn khi qua đoạn đường đèo nguy hiểm này? Lão lắc đầu bảo làm sao nhớ hết. Còn lão từ Nguyễn Bừa kể cho tôi nghe câu chuyện cứu người cách đây 6 năm. Đó là vào đêm giữa tháng 3-2007, khi lão đang chuẩn bị ra về thì phía đầu khúc của phía bắc đèo xảy ra tai nạn, lão chạy đến thấy một thanh niên bê bết máu nằm bên vệ đường. Giữa đêm đen, mình lão loay hoay cứu người bị nạn. Rất may lúc đó có chiếc ô tô qua đèo, lão Bừa bế xác thanh niên ra đường vẫy xe xin chuyển giúp đến bệnh viện Đà Nẵng. Nhưng chủ xe từ chối. Không thể bỏ mặc nạn nhân, lão cương quyết lấy thân mình chặn xe. Lúc đó cũng may hành khách trên xe ủng hộ, nên cuối cùng chủ xe cũng đồng ý đưa nạn nhân đi cấp cứu. Chàng thanh niên bị nạn được cứu sống tên Chung, quê tận Nghệ An, sau khi chuyển về công tác tại Đà Nẵng thường ghé lại nhà lão và bây giờ đã trở thành người thân trong gia đình. Còn lão từ Nguyễn Văn Thọ thì hồi tưởng vụ tai nạn thương tâm xảy ra hồi đầu năm 2010. Lúc đó khoảng 15 giờ, vụ tai nạn xảy ra ngay trên khúc của cách miếu ông Hổ khoảng 500 m, khi đến nơi ông thấy một người đàn ông bê bết máu. Ngay lập tức ông đưa người bị nạn đi cấp cứu. Dọc đường qua đèo Hải Vân nhiều khóm thờ người tử nạn do tai nạn giao thông mọc chi chít bên đường Mãi mấy tháng sau, có người đàn ông đến tìm, tự xưng là người được ông cứu trong vụ tai nạn và xin tạ ơn. Ông lắc đầu từ chối. Sau này ông mới hay đó là giám đốc một công ty tại Đà Nẵng, nhưng hỏi tên thì ông lắc đầu không nhớ. Rất nhiều vụ tai nạn thương tâm trên đèo được hai lão kịp thời cứu giúp, và nhiều vụ cướp giật xảy ra trên đèo cũng được hai lão kịp thời báo cáo với công an truy bắt. Tất cả những gì xảy ra bất thường trên cung đường đèo heo hút này cũng đều được hai lão giám sát và cấp báo với cơ quan chức năng xử lý. Hôm vượt đèo Hải Vân, tôi tình cờ gặp khối phố trưởng khối phố 4 phường Hoà Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu Thành phố Đà Nẵng. Hỏi ông nhận xét về công việc của hai lão từ Thọ và lão từ Nguyễn Bừa, ông thật thà bảo, chuyện của hai ông tự nguyện quét dọn các ám thờ là đáng quí. Điều đáng quí hơn là suốt mấy chục năm nay, với công việc ứng trực trên đèo đã giúp rất nhiều người đi đường gặp nạn và chính hai ông cũng đã góp phần rất lớn trong công tác bảo vệ an ninh trên tuyến đường đèo nguy hiểm này.

ma xô xe ở đèo hải vân