Truyện Ba Bước Hủy Diệt Một Đại Ca Xã Hội Đen - Chương 3 với tiêu đề '3 đi bước hủy diệt thứ hai——đau khổ đối mặt với cái chết'
Ba Bước Hủy Diệt Một Đại Ca Xã Hội Đen - Vô Tụ Long Hương ~ Chương 0 The mere brute pleasure of reading - the sort of pleasure a cow must have in grazing. Lord Chesterfield
Đọc Ba bước hủy diệt một đại ca xã hội đen tại Gacsach.com. Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm :x :3 Giới thiệu sách Ba bước hủy diệt một đại ca xã hội đen của Vô Tụ Long Hương | Gác Sách - Đọc sách truyện trực tuyến, thư viện online
Tệ nạn xã hội ngày càng gia tăng, đã trở thành mối lo ngại cho gia đình và toàn xã hội. Với 18 bài văn nghị luận Hãy nói không với các tệ nạn xã hội sẽ giúp
Chương Mới Nhất Ba Bước Hủy Diệt Một Đại Ca Xã Hội Đen. 5 ngoại truyện. Ch.5. 4 đi bước hủy diệt thứ ba —— rơi vào cạm bẫy sắc đẹp. Ch.4. 3 đi bước hủy diệt thứ hai——đau khổ đối mặt với cái chết. Ch.3. 2 đi bước hủy diệt đầu tiên —— trúng độc viên
Ba bước hủy diệt một đại ca xã hội đen Xem thêm: http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=174&t=111834
TVBG1. Em gái càng ngày càng xinh đẹp, tôi nghĩ tôi xong rồi, tôi muốn trở thành cầm thú. Trong trường học có nhiều bạn bè yêu sớm, cũng có vài đứa con gái vụng trộm gửi thư tình cho tôi, nhưng trong lòng tôi chỉ nhớ đến em năm thứ ba, em gái cũng vào trường cấp ba tôi học, bạn bè nam giới của tôi nhìn em gái đều như sói đói nhảy vọt ra, tranh nhau lấy lòng tôi giới thiệu em gái. Tôi làm sao có thể dâng em gái vào tay bọn chúng? Tôi tìm mọi ly do để cản Giáp, đẩy Ất, cưỡng chế dời binh … Vì bảo vệ em gái, đầu tôi nghĩ cái gì cũng dám đau khổ, tôi rối rắm, tôi buồn bực, vì sao cô ấy lại là em gái tôi? Tôi không chịu nổi nữa! Tôi không chịu nổi ánh mắt sáng người em gái nhìn tôi, tôi muốn phá tan hình tượng của cô ấy, phơi bày bộ mặt thật của tôi. Tôi muốn cô ấy cách xa tôi một ngày trên bàn ăn, cơ hội đã tới. Ba mẹ hỏi tôi về những bài kiểm tra, tôi hung hăng nói “Con không học hành nữa, con muốn ra nhập xã hội đen, con muốn làm đại ca xã hội đen”.Ba làm như không có chuyện gì, trêu trọc nói “Con cho là muốn làm đại ca thì dễ lắm sao? Từ nhỏ chỉ là tên nhóc con nghịch ngợm, không dưng mà động đến đại ca xã hội đen thì nó đánh cho con tan tác ấy”.Mẹ và bà nội nghe xong cười hả hê, nói an ủi tôi “Gần đây có phải con có áp lực gì không? Con đừng lo lắng quá, chỉ cần cố gắng hết sức, kết quả bài kiểm tra có thế nào mẹ và bà cũng không trách con đâu”.Vì sao tôi nói thật mà mọi người chẳng tin? Quên đi, phản ứng của bọn họ tôi không quan tâm, tôi chỉ quan tâm đến em gái. Tôi chờ mong ánh mắt của em gái hướng về tôi, hy vọng nhìn thấy vẻ mặt vỡ mộng của cô ấy, từ nay về sau cô ấy sẽ trốn tôi rất lại không phải vậy, ánh mắt em gái vẫn sáng ngời như trước, còn nói thật lòng, “Nếu anh ra nhập xã hội đen, em đây sẽ dùng sắc đẹp dụ dỗ tên đại ca, bảo hắn ta cho anh làm người nối nghiệp, sau đó em sẽ đầu độc tên chủ để giúp anh cướp ngôi”.Trời ạ! Đây có phải lời nói mềm mại đáng yêu của em gái tôi không vậy? Ba mẹ nhìn nhau cười to, trong lòng tôi tràn ngập cảm giác tan vỡ. Chẳng lẽ em gái tôi còn xem nhiều phim điện ảnh xã hội đen hơn tôi, bởi vậy mới khiến cho cô ấy có ý tưởng lệch lạc đến vậy? Thật sự còn khát máu hơn cả tôi!!!Tôi nhất định phải sửa chữa tư tưởng của em gái! Không sửa không được! Phải biết rằng, từ lúc tôi lập chí hướng cao cả, tôi đã luôn chú ý đến thế giới ngầm xã hội đen. Tôi biết bang chủ Mãnh Hổ thành Đông hôi nách, đại ca Thanh Long thành Tây đầu hói, đứng đầu Hắc Báo thành Nam nghe nói là tên biến thái … Xem ra mấy tên lỗ mãng kia đều không xứng với vẻ đẹp của em gái tôi, trừ khi chính tôi trực tiếp lên làm đại ca. Nhưng chuyện này không có khả năng, mọi chuyện có nặng có nhẹ, giấc mộng làm đại ca xã hội đen của tôi phải tạm hoãn sự kì vọng của em gái, tôi vất vả gian khổ học tập suốt một năm trời, cuối cùng cũng thuận lợi giành được thành công ở trường cấp ba. Ba mẹ lại càng quý em gái hơn, thật sự là kì thật chứng minh, lựa chọn của tôi là hoàn toàn chính xác. Bởi vì em gái trở nên rất hấp dẫn, mỗi ngày đều có nam sinh ở cổng trường chờ cô ấy, ở trường khác cũng có, không coi chừng đúng là không được. Không lâu sau cả trường bắt đầu đồn đại tôi có tình cảm với em thật sự yêu em gái, tôi nghĩ có lẽ tôi là tên biến thái. Trong lòng tôi tràn ngập cảm giác tội ác, cuối cùng vào một ngày đẹp trời tôi đến hỏi bố tôi vì sao cảm xúc gần đây của tôi lại khác thường đến mức suy sụp đến thế sám hối với ba, “Ba à, ba thức tỉnh con đi, con quả thực là cầm thú”.Ba giật mình, “Sao con lại là cầm thú?”.Tôi xấu hổ nói “Con có ý nghĩ loạn luân trong đầu”.Ba lập tức nhảy dựng lên, “Chẳng lẽ con nổi lên ý nghĩ không an phận thủ thường với mẹ con”.Tôi lắc đầu, ba càng hoảng loạn “Không lẽ là bà nội? Không phải à? Chẳng lẽ lại là ta?”.Càng nói càng quá đáng, không phải đang nói đến tiểu thuyết đam mỹ à? Tôi xấu hổ cho bản thân mình ngu ngốc, càng xấu hổ hơn là có một người ba cũng ngu ngốc. Nhịn không được tôi ngẩng đầu hét lớn, “Làm sao có thể vậy? Là em gái!”.Ba cốc đầu tôi, “Tên nhóc này định dọa ai hả? Con và em gái không cùng quan hệ huyết thống thì không tính là loạn luân! Đồ ngốc! Thích thì phải chạy nhanh chiếm vị trí thượng phong, nước phù sa không giữ người ngoài cày biết không?”.Chuyện phức tạp khó khăn nhiều năm mà lại giải quyết dễ dàng như vậy sao? Tôi không hổ là ngu ngốc, là con của một người ba ngu ngốc. Tôi không phân biệt buồn vui quay người, không biết từ khi nào bà nội và mẹ đã đứng ở sau, mà đằng sau hai người họ lại là em lắc đầu thở dài “Đúng là tiểu tử ngốc! Hai đứa nghe đây, yêu sớm mẹ không phản đối, nhưng đã dính vào thì không được ảnh hưởng đến học tập, biết không?”.Không thể tưởng tượng được cả ba và mẹ đều chấp nhận! Tôi cười vui vẻ gật đầu “Con xin cam đoan!”.Ba mẹ đi rồi, để lại tôi và em gái ở trong phòng. Em gái cúi đầu nên không thấy rõ vẻ mặt, tôi không biết phản ứng ra sao khi không biết trong lòng cô ấy nghĩ thế nào. Tôi bắt đầu hoảng sợ, có điểm bất an đi qua, khẽ gọi “Em gái?”.Cô ấy cúi đầu “Dạ” một tiếng, nhưng vẫn không ngẩng mặt lên. Tôi thấy cô ấy không phản đối, tim đập bình ổn lại, to gan ôm lấy cô ấy, “Em à, cả đời này anh sẽ đối xử tối với em”.Khuôn mặt em gái vùi vào lồng ngực tôi bật cười, nhẹ giọng nói “Anh cứ như đóng phim ấy”.Hả, dám chê cười tôi à? Tôi lấy tay nâng cằm cô ấy lên, mặt cô ấy xấu hổ đỏ lừ liếc nhìn tôi một cái rồi lại cụp mắt xuống, cái miệng nhỏ nhắn uốn éo trong lòng tôi, giọng nói làm nũng kéo dài, “Anh này….”.Em gái như vậy trước giờ tôi chưa từng thấy qua, thật đáng yêu. Về sau em gái tôi càng ngày càng giống như bong bóng xinh đẹp, khiến giấc mộng đại ca của tôi không biết đã bị ném vào xó xỉnh nào rồi. Cũng từng có giáo viên gọi chúng tôi vào nói chuyện, muốn chúng tôi không nên yêu nói “Nhưng yêu sớm mới có lợi với chúng em ạ”.Thầy giáo suy nghĩ một lúc, đúng là vậy rồi, tôi chắc chắn yêu sớm rồi sẽ ổn định cảm xúc, thành tích học tập tăng cao, em gái cũng tăng thêm vài có chút khó xử nói “Nhưng làm vậy sẽ khiến cho các bạn học khác bắt chước”.Tôi lãnh đạm nói một câu, “Vậy bảo bọn họ cũng bắt chước thành tích học tập của bọn em đi!”.Thầy giáo nghẹn lời không nói thêm được câu gì, chuyển sang nói với em gái, em gái dựa sát vào tôi, ngọt ngào nói “Anh nói gì thì là thế”.Nhà trường quay sang tìm ba mẹ tôi nói chuyện để tìm kiếm bước đột nhiệm lớp tôi nói chuyện với ba. Ba miêu tả quá trình trưởng thành của tôi, sau đó hỏi thầy giáo, “Nếu thầy cũng có đứa con như con ngựa hoang thế, vất vả lắm nó mới tự nguyện chịu trói dây thừng vào gốc cây, thử hỏi thầy có định từ bỏ cơ hội này không?”.Thầy giáo sớm đã bị thành tích vinh quang trước đây của tôi hù dọa, liên tục gật đầu, “Đương nhiên không thể bỏ được, phải nắm bắt lại chứ”.Lần đầu khuyên bảo thất viên chủ nhiệm lớp em gái tìm mẹ tôi nói chuyện, mẹ khen em gái từ đầu đến chân, rồi hỏi giáo viên, “Suy bụng ta ra bụng người, cô nói, nếu cô có con trai, một cô gái tốt như vậy ở trước mặt, cô có muốn nó làm con dâu không?”.“Đương nhiên là muốn! Bỏ đi rất đáng tiếc”.“Đúng là vậy đấy, chúng tôi cũng nghĩ như vậy, tôi biết các giáo viên sẽ hiểu mà”.Lần thứ hai khuyên bảo thất trưởng tìm bà nội nói chuyện, bà tuôn một tràng phương ngữ Giang Nam “Lão nhẫm cố đồi cái sao thô cái , dát cái nhẫm sao, muốn chừng hảo ti cái , hảo tâm sao, tắc có hảo bao cái , ngạch cái loại sơn lót sớm di liền người người tiểu nhẫm, căn sớm đã có tốt tân phú …”*Người xưa đã dạy rất đúng, làm người ở đời, phải làm chuyện tốt, tốt bụng mới được báo đáp. Cháu trai tôi trước kia cứu đứa bé gái đó, vì thế bây giờ tôi mới có cháu dâu ngoan hiền….Không đợi bà nội nói xong, hiệu trưởng là người đến từ phương Bắc liền miệng sủi bọt mép đào tẩu ngay lập tức.*Giọng bà nội nói theo phương ngữ Giang Nam nên lão Hiệu trưởng đến từ phương bắc không nghe hiểu nổi. Tớ để nguyên phiên âm vì tớ cũng không dịch nổi ^^Trường học từ bỏ mục đích khuyên bảo, chuẩn bị áp dụng biện pháp mạnh để ngăn chặn. Ai ngờ thái độ nhà tôi càng cứng rắn hơn, ba mẹ tôi nói chỉ cần chúng tôi không làm ảnh hưởng đến học tập, không có hành vi khác người thì họ sẽ liều mạng đứng ra trước nhà trường để bảo vệ tình yêu trong sáng của chúng và em gái đều là học sinh ưu tú, trường học cũng không nỡ để chúng tôi chuyển đi, vì thế đành phải một mắt nhắm một mắt mở thỏa hiệp, yêu cầu duy nhất là ở trong trường học giảm tối thiểu việc thể hiện tình thấy học sinh khác hoặc phụ huynh có hỏi, giáo viên sẽ lấy lời nói của tôi nói với bọn họ “Nếu yêu sớm có thể trở thành động lực học tập giống hai đứa đấy thì chúng tôi rất hoan nghênh”.Chưa kể, có mấy học sinh vì muốn quang minh chính đại ở bên nhau mà cố gắng học tập. Vài năm sau, “Lấy yêu làm động lực cố gắng” đã trở thành phương pháp bậc nhất dạy học ở trường cấp ba của tôi. Hiệu trường còn được mời đến trường khác bắt đầu giảng dạy phương pháp. Trong một số tạp chí giáo dục còn nhận xét so sánh phương pháp xử lý học sinh yêu sớm của nhà trường với việc Đại Vũ trị thủy *, khai thông bức tường ngăn cách giữa việc giáo dục học tập và giáo dục con người.*Tìm hiểu thêm câu chuyện Đại Vũ trị thủy chi tiết ở đây nhiên mọi chuyện đều không liên quan đến chúng tôi. Chỉ nói đến chuyện tôi và em gái thuận lợi biến việc yêu sớm thành tình yêu cuồng nhiệt, tình yêu và hôn nhân, tình yêu lâu dài…Mọi chuyện em gái đều nghe tôi, nhưng sau này tôi phát hiện có một số thứ thường phát triển theo ý của em chăm sóc cô ấy, chiều chuộng cô ấy. Tôi thích những lúc em gái ôm cánh tay tôi rồi mềm mại cầu xin “Anh, em nghĩ…”. Và sau khi tôi đáp ứng yêu cầu của cô ấy, cô ấy sẽ in lên khuôn mặt tôi một nụ hôn, tràn đầy hạnh phúc nói “Anh thật là tốt”.Cho đến một ngày xem tivi, phát một bài hát cổ điển “…Cuối cùng lại trúng mỹ nhân kế của em, làm thế nào anh có thể bỏ cuộc dễ dàng ….”.Thì ra là thế! Tôi trúng mỹ nhân kế của em gái, chỉ cần cô ấy không thích chuyện gì thì tôi sẽ không làm, ý của tôi căn bản chính là ý của cô ấy, khó trách mọi chuyện cô ấy đều nghe tôi. Tôi hạ giọng thì thầm bên tai em gái, “Anh đúng là trúng mỹ nhân kế của em”.Em gái quay đầu cười thản nhiên, đôi môi mềm mại đặt lên hai má tôi “Nhưng em thực sự yêu anh, anh hùng của em”.Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, tôi biết!Tôi phải nói, Kinh Thánh có thảo luận phụ nữ được tạo ra từ xương sườn của đàn ông quả thực đúng, tận đáy lòng tôi thường cảm thấy em gái chính là miếng xương sườn mềm mại, cô ấy đã chế ngự con người tôi. Không thể chịu dựng được nỗi đau của cô ấy, những nỗi khổ của cô ấy, vì cô ấy tôi nghiêm túc rời bỏ chí hướng làm người xấu đã ôm ấp từ khi còn nhỏ, kiên định đi đúng đường, quyết tâm mãi mãi làm anh hùng của cô đại ca xã hội đen cứ như vậy bị hủy diệt.
Tên truyện Ba bước hủy diệt một đại ca xã hội đen 一个黑道大哥的毁灭三步曲 Tác giả Vô Tụ Long Hương 无袖拢香 Thể loại truyện ngắn, ngôn tình, hài hước. Convert nothing_nhh + Ngocquynh520 Edit Kim Anh 1 còn nhỏ đã có chí khí cao Nói “ba tuổi nhìn đã già dặn”, lời nói này quả không sai. Trong suốt hai năm đầu đời, tôi cũng rất bình thường, không khác gì những đứa trẻ khác, có khóc lóc, có ầm ĩ, có đái dầm. Nhưng đến năm tôi ba tuổi đặc tính kì dị mới bắt đầu xuất hiện. Năm tôi lên ba tuổi, tôi rất mê súng. Cái này cũng không ngạc nhiên gì, là thằng con trai đứa nào chả thích súng, bản tính này do trời quyết định. Nhưng vào một ngày nào đó, tôi bắt đầu lăn lộn dưới sàn nhà đòi mua khẩu súng mới, mặc cho mẹ tôi mắng mỏ nhất quyết không cho. Dù có cưỡng chế hay đe dọa cũng đều thất bại, bà nói “Người tốt chỉ có một khẩu súng, người xấu mới có nhiều súng. Hạo Nhiên, trong nhà con đã có một khẩu súng lục rồi, mua thêm nữa sẽ trở thành người xấu đó”. Tôi nhớ đến có lần xem TV, cũng đúng như mẹ nói vậy, nhưng khát vọng muốn có súng đã vượt qua phẩm chất yêu cầu của chính mình, cho nên tôi trả lời, “Con muốn làm người xấu”. Cuối cùng tôi cũng có được khẩu súng mới, mà cuộc đời tôi cũng đặt phương hướng quyết định từ đó – tôi muốn làm người xấu. Không cần hoài nghi hoặc là thấy mình may mắn, cái người lớn cho rằng không cần quan tâm mà đánh giá thấp quyết tâm của đứa trẻ ba tuổi đã khiến mẹ tôi đã lơ đễnh với câu nói sớm gieo vào đầu tôi, vì thế đó là sai lầm lớn, là thời cơ tốt nhất để tôi xoay chuyển phương hướng cuộc đời. Từ đó về sau, mỗi lần xem TV tôi đều đặc biệt chú ý so sánh sự khác biệt giữa người tốt và kẻ xấu, càng xem càng kiên định quyết tâm tôi muốn làm người xấu. Cứ nhìn người xấu trên tivi kia kìa, ăn uống thoải mái, tâm tư thoải mái tùy tiện ham muốn mọi nơi. Trái lại người tốt thì bị người xấu bắt nạt, hãm hại đến chết đi sống lại, nếm hết mùi đau khổ. Tôi muốn làm người xấu! Từ ba tuổi trở lên, tôi đã cố gắng hướng đến mục tiêu này, quán triệt chấp hành đủ loại thủ đoạn của người xấu. Tôi cướp lấy que kẹo của em gái hàng xóm, tôi thống trị trường mẫu giáo không cho bạn học chơi đồ chơi, tôi bắn súng cao su vào cửa kính nhà người ta, tôi gắn pháo vào đuôi con mèo…. Mỗi ngày đều có khiếu nại của mọi người xếp hàng đến nhà tôi. Ba mẹ tôi đã lập thành thói quen một là làm động tác khom người xin lỗi, hai là tặng quà lần lượt, ba là nói, “Thật xin lỗi, không biết cách dạy con”. Nhưng bọn họ không có cách nào bắt tôi, giống như viên ngọc bội gia truyền quý giá được tổ tiên bao bọc cẩn thận, bà nội tôi cũng coi như thế. Nhà của tôi từ năm đời nay đều đơn truyền chỉ có tôi là con một, bà không thương tôi thì thương ai? Hơn nữa mẹ tôi còn hay bị sẩy thai, trước tôi có hai cái thai cũng không giữ được. Đứa đầu tiên nghe nói bởi vì những lúc cởi áo, tay toàn hướng lên trên, đứa nhỏ không giữ được ; thêm một bài học về đứa thứ hai, mẹ tôi sống cũng không phạm cái gì, duy chỉ có một lần sau khi ăn xong đã ném cái hột mận xa hơn một mét vào thùng rác nhà hàng xóm, kết quả ngã rầm một phát, thế là anh trai và chị gái tôi đều ra đi. Đến lúc mang thai tôi, mẹ tôi ngoài việc động miệng, thì cái gì cũng không dám động. Bà nằm trên giường bảy tháng, mọi việc từ ăn uống đều giải quyết hết trên giường, như thế mới bảo vệ được dòng máu nhà họ Lý. Gian khổ như thế mới có tôi, là con một trong nhà nên được mọi người rất mực cưng chiều. Bà nội coi tôi còn quan trọng hơn so với trái tim bà, mọi chuyện xấu tôi làm đều có thể tìm ra được ưu điểm. Tôi nói thô tục thì bà cho là lượng từ ngữ phong phú ; tôi đánh vỡ đầu người ta thì bà cho là có sức khỏe… Mẹ tôi mặc dù không cưng chiều mù quáng như bà nội, nhưng khi tôi làm chuyện xấu cũng chỉ mắng tôi vài câu, nhưng mắng thì mắng thôi, cho đến bây giờ bà không đánh tôi cái nào, ở trước mặt bà tôi luôn làm vẻ ngoan ngoãn nghe lời. Cái duy nhất tôi không thích là ba tôi, ông ấy luôn làm vẻ mặt người cha nghiêm khắc mà kêu la tôi. Nói thật tôi có chút sợ ông, nhưng cũng may ông ấy là một người con hiếu thảo, vài lần ông ấy giơ gậy lên, tôi chạy ngay sau chỗ bà nội và mẹ tôi trốn, hai người nói thêm câu, “Muốn đánh nó thì đáng tôi trước đi”. Vì vậy nhát gậy ấy mới không đập lên người tôi. Ba tôi đã từng lấy đạo lý của bậc hiền thê ra để giảng giải cho bà và mẹ tôi, kết quả bà nội tôi căn bản không thông, mẹ tôi biết sai không sửa, ông vài lần thất bại cũng bất đắc dĩ buông tha việc giáo dục bằng đả cẩu bổng pháp đối với tôi, tập trung để giải quyết hậu quả thiên tai của tôi. Ỷ có mẹ và bà nội làm chỗ dựa, hơn nữa được di truyền vóc cơ thể cường tráng từ ba tôi, tôi không hề nghi ngờ lúc trưởng thành nhất định là một tiểu bá vương. Nhà của tôi ở nơi gọi chung là phố Bàn cờ, bởi vì có rất nhiều ngõ nhỏ rẽ khắp nơi, giống như hình dáng bàn cờ. Mỗi ngày tôi ở phố bàn cờ nam chinh bắc chiến làm chuyện xấu, biến khu bàn cờ kia thành chướng khí mù mịt. Có một lão già ở khu Đũng Quần đã nói tôi là minh chứng hùng hồn cho “Nhân chi sơ tính bản ác”. Hàng xóm láng giềng đặt một biệt danh rất vẻ vang cho tôi là “Quỷ Kiến Sầu” [1], bọn họ đều nói sau này nhất định tôi sẽ trở thành kẻ xấu xa, tôi cũng quang vinh cho là vậy. Phố bàn cờ có bao nhiêu trẻ con cơ bản đề bị tôi bắt nạt, chỉ trừ có cô bé nhà họ Trần ở khu Đèn Lồng. Trần gia là đối tượng dân tình trong phố Bàn cờ hay dị nghị, nữ chủ nhân của nhà đó là người cực kỳ không biết phân rõ phải trái trắng đen, mọi người đều rất ghét bà ta, so với tôi còn ghét hơn. Nghe nói người đàn bà kia còn không bằng gà đẻ trứng, tôi cũng không hiểu phép so sánh này, chỉ nghĩ người đàn bà kia là biến thân từ gà yêu tinh, bởi vậy khu Đèn Lồng thường may mắn thoát khỏi việc quấy nhiễu của tôi nhiều năm nay. Đương nhiên tôi hiểu rõ hàm nghĩa kia, khu đèn lồng vẫn bị nhét vào phạm vi thế lực của tôi. Nhưng điều tôi muốn nói bây giờ, chúng ta trở lại chuyện chính đã. Nói con gà kia nhiều năm không đẻ trứng, đột nhiên lại nhặt được trứng, chính là cô bé đó. Bắt đầu thật may mắn, ai biết được hai năm sau, con gà bỗng nhiên đẻ trứng, còn sinh trứng trai, cái quả trứng bé nhỏ kia nhặt được trở thành dư thừa. Từ nay về sau cay đắng chịu “Em trai ăn mỳ chị húp nước”. Khu Đèn lồng tôi đi ngang qua 10 lần, thì ít nhất có 9 lần người đàn bà kia đánh chửi cô bé đó. Ngay cả khi cô ấy đến trường, hay ở ngã tư đường phố vẫn chịu phương pháp giáo dục điên rồ của bà mẹ. Cũng từng có một người hàng xóm trông thấy khuyên người kia không nên hà khắc như vậy, nhưng người đàn bà kia chống hông, nói, “Bà có trái tim thiện lương thì đem con bé ngu ngốc này về mà nuôi đi!”. Không có người nào muốn nhận gánh nặng này, cũng chỉ có rầm rì bàn tán sau lưng. Người đàn bà kia gọi cô bé ấy là “con ngốc”, mọi người cũng hoài nghi việc cô bé bị ngược đãi đến choáng váng. Trước kia bị đánh còn biết khóc lóc, sau đó đến tiếng cũng không cất lên, đi lại đều sợ hãi rụt rè dựa sát vào tường, ai đến gần cũng đều khiến cô bé sợ hãi. Lại còn mặc miếng giẻ rách, đầu tóc rối bù, chẳng ai nhìn ra cô bé trông như thế nào. Toàn bộ làm cho người ta có cảm giác chỉ như sương khói mờ ảo, gió to thổi một phát là tan biến. Tôi và cô bé ấy so sánh như sư tử và châu chấu, lực lượng chênh nhau quá lớn, nên tôi cũng không thèm bắt nạt cô bé. Hơn nữa bà nội tôi còn cố ý dặn tôi, “Cô bé nhà họ Trần kia đã đủ đáng thương rồi, con đừng chọc cô bé nữa”. Mẹ tôi cũng nói cô bé rất đáng thương, nói cô bé ở nhà ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Người khác tốt bụng đưa quần áo cũ hay cái gì đó cho cô bé, sẽ bị người đàn bà chanh chua kia chửi rủa, theo thời gian trôi qua cũng chẳng ai dám giúp cô bé. Cô gái đó và tôi không quan hệ gì, nhưng khi tôi vừa 12 tuổi, bản tính trời cho của giống đực tranh cường háo thắng bắt đầu thức tỉnh, cho dù là làm người xấu, cũng luôn hy vọng mình có thể tệ nhất, cho nên đối với người đàn bà kia thực sự làm cho tôi cảm thấy cực kì khó chịu. Cái khiến tôi bốc hỏa nhất là, bà ta còn sinh hạ một tên con trai tà ác Trần Vĩnh Khang. Trần Vĩnh Khang nhỏ hơn tôi ba tuổi, hắn được vinh dự có mặt trong danh sách xếp hạng những kẻ đáng ghét của tôi. Theo như nhân sĩ giang hồ cùng nhau phân tích thời kì lịch sử của tôi và Trần Vĩnh Khang đều cho rằng Tôi có bản tính xấu xa được hình thành, còn Trần Vĩnh Khang có bản tính xấu xa do trời sinh. Tốc độ Trần Vĩnh Khang trở nên xấu xa nhanh hơn tôi, tiến bộ của hắn cũng xuất xắc hơn tôi. Chỉ cần một ít thời gian không dài, hắn đã đuổi kịp tôi trên tất cả địa bàn khu, và tất nhiên vượt qua tôi là kết quả không tránh khỏi. Chuyện này sao có thể? Bản tính xấu xa như mẹ nó tôi cũng biết, dù sao bà ta đã tu luyện hơn ba mươi năm so với tôi, khi tôi bắt đầu học cái xấu thì bà ta đã muốn thành đại ma vương. Tên nhóc con này nhỏ hơn tôi ba tuổi mà đã sánh bằng tôi, tôi cũng không muốn sau này đi phía sau hắn làm tiểu đệ, tôi nhất định phải đem cái xấu xa đó bóp chết trong nôi. Tôi mang theo thủ hạ bắt đầu dẫn dắt Trần Vĩnh Khang trở về con đường chính diện, sử dụng thủ đoạn lấy độc trị độc. Hắn mà ném nước mũi lên người khác, phân chó sẽ bay lên người hắn ; hắn tốc váy con gái, hắn sẽ bị kéo vào một con hẻm sau đó cởi truồng đi ra ; hắn vứt rác vào sân nhà người khác, cách vài ngày sau toàn bộ rác của phố Bàn cờ đều tập hợp ở cửa nhà hắn … Cứ khi nào hắn làm chuyện xấu thì đều phải gánh chịu sự trừng phạt. ——————————— [1] Quỷ Kiến Sầu có nghĩa là quỷ thấy còn phải buồn. Trong truyện kiếm hiệp Thư kiếm ân cừu lục của Kim Dung có một nhân vật là Quỷ kiến sầu Thạch Song An. Hắn ta là một nhân vật rất xấu, võ công cao cường, thiết diện vô tư, nên được giao cho làm Hình đường chủ của Hồng Hoa hội . Ai bị tội, đưa vào nhìn thấy mặt của hắn là mất viá rồi. Quỷ còn chán, huống chi người…
Nói “ba tuổi nhìn đã già dặn”, lời nói này quả không sai. Trong suốt hai năm đầu đời, tôi cũng rất bình thường, không khác gì những đứa trẻ khác, có khóc lóc, có ầm ĩ, có đái dầm. Nhưng đến năm tôi ba tuổi đặc tính kì dị mới bắt đầu xuất hiện. Năm tôi lên ba tuổi, tôi rất mê súng. Cái này cũng không ngạc nhiên gì, là thằng con trai đứa nào chả thích súng, bản tính này do trời quyết định. Nhưng vào một ngày nào đó, tôi bắt đầu lăn lộn dưới sàn nhà đòi mua khẩu súng mới, mặc cho mẹ tôi mắng mỏ nhất quyết không cho. Dù có cưỡng chế hay đe dọa cũng đều thất bại, bà nói “Người tốt chỉ có một khẩu súng, người xấu mới có nhiều súng. Hạo Nhiên, trong nhà con đã có một khẩu súng lục rồi, mua thêm nữa sẽ trở thành người xấu đó”. Tôi nhớ đến có lần xem TV, cũng đúng như mẹ nói vậy, nhưng khát vọng muốn có súng đã vượt qua phẩm chất yêu cầu của chính mình, cho nên tôi trả lời, “Con muốn làm người xấu”. Cuối cùng tôi cũng có được khẩu súng mới, mà cuộc đời tôi cũng đặt phương hướng quyết định từ đó – tôi muốn làm người xấu. Không cần hoài nghi hoặc là thấy mình may mắn, cái người lớn cho rằng không cần quan tâm mà đánh giá thấp quyết tâm của đứa trẻ ba tuổi đã khiến mẹ tôi đã lơ đễnh với câu nói sớm gieo vào đầu tôi, vì thế đó là sai lầm lớn, là thời cơ tốt nhất để tôi xoay chuyển phương hướng cuộc đời. Từ đó về sau, mỗi lần xem TV tôi đều đặc biệt chú ý so sánh sự khác biệt giữa người tốt và kẻ xấu, càng xem càng kiên định quyết tâm tôi muốn làm người xấu. Cứ nhìn người xấu trên tivi kia kìa, ăn uống thoải mái, tâm tư thoải mái tùy tiện ham muốn mọi nơi. Trái lại người tốt thì bị người xấu bắt nạt, hãm hại đến chết đi sống lại, nếm hết mùi đau khổ. Tôi muốn làm người xấu! Từ ba tuổi trở lên, tôi đã cố gắng hướng đến mục tiêu này, quán triệt chấp hành đủ loại thủ đoạn của người xấu. Tôi cướp lấy que kẹo của em gái hàng xóm, tôi thống trị trường mẫu giáo không cho bạn học chơi đồ chơi, tôi bắn súng cao su vào cửa kính nhà người ta, tôi gắn pháo vào đuôi con mèo…. Mỗi ngày đều có khiếu nại của mọi người xếp hàng đến nhà tôi. Ba mẹ tôi đã lập thành thói quen một là làm động tác khom người xin lỗi, hai là tặng quà lần lượt, ba là nói, “Thật xin lỗi, không biết cách dạy con”. Nhưng bọn họ không có cách nào bắt tôi, giống như viên ngọc bội gia truyền quý giá được tổ tiên bao bọc cẩn thận, bà nội tôi cũng coi như thế. Nhà của tôi từ năm đời nay đều đơn truyền chỉ có tôi là con một, bà không thương tôi thì thương ai? Hơn nữa mẹ tôi còn hay bị sẩy thai, trước tôi có hai cái thai cũng không giữ được. Đứa đầu tiên nghe nói bởi vì những lúc cởi áo, tay toàn hướng lên trên, đứa nhỏ không giữ được ; thêm một bài học về đứa thứ hai, mẹ tôi sống cũng không phạm cái gì, duy chỉ có một lần sau khi ăn xong đã ném cái hột mận xa hơn một mét vào thùng rác nhà hàng xóm, kết quả ngã rầm một phát, thế là anh trai và chị gái tôi đều ra đi. Đến lúc mang thai tôi, mẹ tôi ngoài việc động miệng, thì cái gì cũng không dám động. Bà nằm trên giường bảy tháng, mọi việc từ ăn uống đều giải quyết hết trên giường, như thế mới bảo vệ được dòng máu nhà họ Lý. Gian khổ như thế mới có tôi, là con một trong nhà nên được mọi người rất mực cưng chiều. Bà nội coi tôi còn quan trọng hơn so với trái tim bà, mọi chuyện xấu tôi làm đều có thể tìm ra được ưu điểm. Tôi nói thô tục thì bà cho là lượng từ ngữ phong phú ; tôi đánh vỡ đầu người ta thì bà cho là có sức khỏe… Mẹ tôi mặc dù không cưng chiều mù quáng như bà nội, nhưng khi tôi làm chuyện xấu cũng chỉ mắng tôi vài câu, nhưng mắng thì mắng thôi, cho đến bây giờ bà không đánh tôi cái nào, ở trước mặt bà tôi luôn làm vẻ ngoan ngoãn nghe lời. Cái duy nhất tôi không thích là ba tôi, ông ấy luôn làm vẻ mặt người cha nghiêm khắc mà kêu la tôi. Nói thật tôi có chút sợ ông, nhưng cũng may ông ấy là một người con hiếu thảo, vài lần ông ấy giơ gậy lên, tôi chạy ngay sau chỗ bà nội và mẹ tôi trốn, hai người nói thêm câu, “Muốn đánh nó thì đáng tôi trước đi”. Vì vậy nhát gậy ấy mới không đập lên người tôi. Ba tôi đã từng lấy đạo lý của bậc hiền thê ra để giảng giải cho bà và mẹ tôi, kết quả bà nội tôi căn bản không thông, mẹ tôi biết sai không sửa, ông vài lần thất bại cũng bất đắc dĩ buông tha việc giáo dục bằng đả cẩu bổng pháp đối với tôi, tập trung để giải quyết hậu quả thiên tai của tôi. Ỷ có mẹ và bà nội làm chỗ dựa, hơn nữa được di truyền vóc cơ thể cường tráng từ ba tôi, tôi không hề nghi ngờ lúc trưởng thành nhất định là một tiểu bá vương. Nhà của tôi ở nơi gọi chung là phố Bàn cờ, bởi vì có rất nhiều ngõ nhỏ rẽ khắp nơi, giống như hình dáng bàn cờ. Mỗi ngày tôi ở phố bàn cờ nam chinh bắc chiến làm chuyện xấu, biến khu bàn cờ kia thành chướng khí mù mịt. Có một lão già ở khu Đũng Quần đã nói tôi là minh chứng hùng hồn cho “Nhân chi sơ tính bản ác”. Hàng xóm láng giềng đặt một biệt danh rất vẻ vang cho tôi là “Quỷ Kiến Sầu” [1], bọn họ đều nói sau này nhất định tôi sẽ trở thành kẻ xấu xa, tôi cũng quang vinh cho là vậy. Phố bàn cờ có bao nhiêu trẻ con cơ bản đề bị tôi bắt nạt, chỉ trừ có cô bé nhà họ Trần ở khu Đèn Lồng. Trần gia là đối tượng dân tình trong phố Bàn cờ hay dị nghị, nữ chủ nhân của nhà đó là người cực kỳ không biết phân rõ phải trái trắng đen, mọi người đều rất ghét bà ta, so với tôi còn ghét hơn. Nghe nói người đàn bà kia còn không bằng gà đẻ trứng, tôi cũng không hiểu phép so sánh này, chỉ nghĩ người đàn bà kia là biến thân từ gà yêu tinh, bởi vậy khu Đèn Lồng thường may mắn thoát khỏi việc quấy nhiễu của tôi nhiều năm nay. Đương nhiên tôi hiểu rõ hàm nghĩa kia, khu đèn lồng vẫn bị nhét vào phạm vi thế lực của tôi. Nhưng điều tôi muốn nói bây giờ, chúng ta trở lại chuyện chính đã. Nói con gà kia nhiều năm không đẻ trứng, đột nhiên lại nhặt được trứng, chính là cô bé đó. Bắt đầu thật may mắn, ai biết được hai năm sau, con gà bỗng nhiên đẻ trứng, còn sinh trứng trai, cái quả trứng bé nhỏ kia nhặt được trở thành dư thừa. Từ nay về sau cay đắng chịu “Em trai ăn mỳ chị húp nước”. Khu Đèn lồng tôi đi ngang qua 10 lần, thì ít nhất có 9 lần người đàn bà kia đánh chửi cô bé đó. Ngay cả khi cô ấy đến trường, hay ở ngã tư đường phố vẫn chịu phương pháp giáo dục điên rồ của bà mẹ. Cũng từng có một người hàng xóm trông thấy khuyên người kia không nên hà khắc như vậy, nhưng người đàn bà kia chống hông, nói, “Bà có trái tim thiện lương thì đem con bé ngu ngốc này về mà nuôi đi!”. Không có người nào muốn nhận gánh nặng này, cũng chỉ có rầm rì bàn tán sau lưng. Người đàn bà kia gọi cô bé ấy là “con ngốc”, mọi người cũng hoài nghi việc cô bé bị ngược đãi đến choáng váng. Trước kia bị đánh còn biết khóc lóc, sau đó đến tiếng cũng không cất lên, đi lại đều sợ hãi rụt rè dựa sát vào tường, ai đến gần cũng đều khiến cô bé sợ hãi. Lại còn mặc miếng giẻ rách, đầu tóc rối bù, chẳng ai nhìn ra cô bé trông như thế nào. Toàn bộ làm cho người ta có cảm giác chỉ như sương khói mờ ảo, gió to thổi một phát là tan biến. Tôi và cô bé ấy so sánh như sư tử và châu chấu, lực lượng chênh nhau quá lớn, nên tôi cũng không thèm bắt nạt cô bé. Hơn nữa bà nội tôi còn cố ý dặn tôi, “Cô bé nhà họ Trần kia đã đủ đáng thương rồi, con đừng chọc cô bé nữa”. Mẹ tôi cũng nói cô bé rất đáng thương, nói cô bé ở nhà ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Người khác tốt bụng đưa quần áo cũ hay cái gì đó cho cô bé, sẽ bị người đàn bà chanh chua kia chửi rủa, theo thời gian trôi qua cũng chẳng ai dám giúp cô bé. Cô gái đó và tôi không quan hệ gì, nhưng khi tôi vừa 12 tuổi, bản tính trời cho của giống đực tranh cường háo thắng bắt đầu thức tỉnh, cho dù là làm người xấu, cũng luôn hy vọng mình có thể tệ nhất, cho nên đối với người đàn bà kia thực sự làm cho tôi cảm thấy cực kì khó chịu. Cái khiến tôi bốc hỏa nhất là, bà ta còn sinh hạ một tên con trai tà ác Trần Vĩnh Khang. Trần Vĩnh Khang nhỏ hơn tôi ba tuổi, hắn được vinh dự có mặt trong danh sách xếp hạng những kẻ đáng ghét của tôi. Theo như nhân sĩ giang hồ cùng nhau phân tích thời kì lịch sử của tôi và Trần Vĩnh Khang đều cho rằng Tôi có bản tính xấu xa được hình thành, còn Trần Vĩnh Khang có bản tính xấu xa do trời sinh. Tốc độ Trần Vĩnh Khang trở nên xấu xa nhanh hơn tôi, tiến bộ của hắn cũng xuất xắc hơn tôi. Chỉ cần một ít thời gian không dài, hắn đã đuổi kịp tôi trên tất cả địa bàn khu, và tất nhiên vượt qua tôi là kết quả không tránh khỏi. Chuyện này sao có thể? Bản tính xấu xa như mẹ nó tôi cũng biết, dù sao bà ta đã tu luyện hơn ba mươi năm so với tôi, khi tôi bắt đầu học cái xấu thì bà ta đã muốn thành đại ma vương. Tên nhóc con này nhỏ hơn tôi ba tuổi mà đã sánh bằng tôi, tôi cũng không muốn sau này đi phía sau hắn làm tiểu đệ, tôi nhất định phải đem cái xấu xa đó bóp chết trong nôi. Tôi mang theo thủ hạ bắt đầu dẫn dắt Trần Vĩnh Khang trở về con đường chính diện, sử dụng thủ đoạn lấy độc trị độc. Hắn mà ném nước mũi lên người khác, phân chó sẽ bay lên người hắn ; hắn tốc váy con gái, hắn sẽ bị kéo vào một con hẻm sau đó cởi truồng đi ra ; hắn vứt rác vào sân nhà người khác, cách vài ngày sau toàn bộ rác của phố Bàn cờ đều tập hợp ở cửa nhà hắn … Cứ khi nào hắn làm chuyện xấu thì đều phải gánh chịu sự trừng phạt. ——————————— [1] Quỷ Kiến Sầu có nghĩa là quỷ thấy còn phải buồn. Trong truyện kiếm hiệp Thư kiếm ân cừu lục của Kim Dung có một nhân vật là Quỷ kiến sầu Thạch Song An. Hắn ta là một nhân vật rất xấu, võ công cao cường, thiết diện vô tư, nên được giao cho làm Hình đường chủ của Hồng Hoa hội . Ai bị tội, đưa vào nhìn thấy mặt của hắn là mất viá rồi. Quỷ còn chán, huống chi người…
Truyện kể về một chàng trai lập chí muốn trở thành người xấu được một cô gái ngưỡng mộ nên quyết định quay về con đường chính nghĩa. BA BƯỚC HỦY DIỆT MỘT ĐẠI CA XÃ HỘI ĐEN Tác giả Vô Tụ Long Hương Thể loại Truyện ngắn 5 chương, hài hước, thanh mai trúc mã, 1x1, HE Văn án Truyện kể về một chàng trai lập chí muốn trở thành người xấu được một cô gái ngưỡng mộ nên quyết định quay về con đường chính nghĩa. Lâu lắm mới đọc một đoản văn ngăn ngắn mà cưng khủng khiếp như này 3 Truyện kể về cậu nhóc Lý Hạo Nhiên, là con trai độc đinh trong một gia đình có bố, mẹ và bà nội. Mẹ và bà nội cưng Hạo Nhiên bằng trời, vì vậy từ nhỏ cậu nhóc này đã tiểu ma vương - quậy phá khắp xóm, với cái lý tưởng sống là quyết tâm trở thành một người xấu!!! Từ đó về sau, mỗi lần xem TV tôi đều đặc biệt chú ý so sánh sự khác biệt giữa người tốt và kẻ xấu, càng xem càng kiên định quyết tâm tôi muốn làm người xấu. Cứ nhìn người xấu trên tivi kia kìa, ăn uống thoải mái, tâm tư thoải mái tùy tiện ham muốn mọi nơi. Trái lại người tốt thì bị người xấu bắt nạt, hãm hại đến chết đi sống lại, nếm hết mùi đau khổ. Tôi muốn làm người xấu! Từ ba tuổi trở lên, tôi đã cố gắng hướng đến mục tiêu này, quán triệt chấp hành đủ loại thủ đoạn của người xấu. Với cái tư tưởng đó, cậu nhóc đã hoàn thành vô cùng xuất sắc quyết tâm của mình. Nhưng dần dần, trong xóm bên có một cậu nhóc Trần Vĩnh Khang còn trở thành “người xấu” hơn cả nhân vật chính của chúng ta. Thấy vậy, Hạo Nhiên ghét lắm. Hạo Nhiên quyết tâm, Vĩnh Khang mà làm điều gì không tốt, cậu sẽ làm điều không tốt gấp bội để “trừng phạt” thằng nhóc kia. Nhà Vĩnh Khang có nhận nuôi một đứa con gái, nhưng không chút yêu thương, ngược lại còn thường xuyên đánh đập, tra tấn, bỏ đói cô bé. Một lần, Hạo Nhiên nhìn thấy Vĩnh Khang bắt nạt cô gái bé nhỏ kia, máu “người xấu” nổi lên, cậu ra tay đánh cho Vĩnh Khang một trận, xô xát như nào, cuối cùng lại nổi tính anh hùng, quyết tâm dẫn cô gái đó về nhà, xin ba mẹ nhận nuôi cô bé ấy. Một phần vì thương bé gái tội nghiệp, một phần vì thấy nhờ có cô bé này mà mãi Hạo Nhiên mới làm được một việc tốt hiếm hoi, cả nhà họ Lý đồng ý làm thủ tục nhận nuôi cô bé. Từ đó về sau, bé gái đổi tên thành Lý Hạo Nguyệt. Lý Hạo Nguyệt luôn xem Hạo Nhiên là anh hùng đã cứu giúp cuộc sống của em, vì vậy rất yêu thích, rất ngưỡng mộ Hạo Nhiên. Mọi việc cậu làm, trong mắt cô bé đều là việc chính nghĩa, cậu là tốt nhất. Thế là từ quyết tâm trở thành một người xấu, một đại ca xã hội đen oai hùng, Hạo Nhiên dần dần chuyển sang con đường chính nghĩa, chỉ vì không muốn nhìn thấy đôi mắt ngập tràn sùng bái của em gái lại thất vọng. Hạo Nguyệt càng lớn càng xinh đẹp, Hạo Nhiên càng lớn lại càng thấy nguy cơ trùng trùng khi bao nhiêu gã suốt ngày tò tò theo em gái; mà nguy hiểm nhất là, cậu đột nhiên mộng xuân, đối tượng lại chính là người em gái cậu yêu thương bấy lâu. Hạo Nhiên cảm giác thiệt khủng hoảng, cậu chỉ muốn làm đại ca xã hội đen, chứ đâu muốn làm… cầm thú T__T Tôi thật sự yêu em gái, tôi nghĩ có lẽ tôi là tên biến thái. Trong lòng tôi tràn ngập cảm giác tội ác, cuối cùng vào một ngày đẹp trời tôi đến hỏi bố tôi vì sao cảm xúc gần đây của tôi lại khác thường đến mức suy sụp đến thế này. Tôi sám hối với ba, “Ba à, ba thức tỉnh con đi, con quả thực là cầm thú”. Ba giật mình, “Sao con lại là cầm thú?”. Tôi xấu hổ nói “Con có ý nghĩ loạn luân trong đầu”. Ba lập tức nhảy dựng lên, “Chẳng lẽ con nổi lên ý nghĩ không an phận thủ thường với mẹ con”. Tôi lắc đầu, ba càng hoảng loạn “Không lẽ là bà nội? Không phải à? Chẳng lẽ lại là ta?”. Càng nói càng quá đáng, không phải đang nói đến tiểu thuyết đam mỹ à? Tôi xấu hổ cho bản thân mình ngu ngốc, càng xấu hổ hơn là có một người ba cũng ngu ngốc. Nhịn không được tôi ngẩng đầu hét lớn, “Làm sao có thể vậy? Là em gái!”. Truyện này ngắn lắm, vì vậy không có ngược, cũng chả có gì trắc trở xảy ra trong cuộc sống của hai người. Đơn giản là anh trai Hạo Nhiên nhận ra tình cảm của mình, bố mẹ chấp thuận, hai anh em nên duyên, cả nhà hạnh phúc. Đơn giản vậy thôi, nhưng qua lối kể trẻ con của nam chính, vẫn thấy chuyện tình gà bông thanh mai trúc mã của hai người cưng thôi rồi. Nhớ nhất là đoạn Hạo Nhiên vì thương em gái mỗi tháng đều bị đau bụng do dì cả ghé thăm, thế là tháng nào cậu nhỏ cũng phịa chuyện “bản thân cần bổ máu” mà đi nấu một nồi canh đậu đỏ, sau đó múc một bát to và bảo “nấu thừa nên tiện tay cho em gái” thôi. Giời ạ, mỗi lần cậu lặng lẽ chăm sóc người ta như thế, mình đọc mà cứ cảm thấy rung rinh hết cả ý. Truyện ngắn cực, chỉ tốn chừng 15 phút để đọc nhưng hài và đáng yêu kinh khủng. Chiều nay Sài Gòn lại mưa to dã man, đang chán vì không về nhà được thì bỗng đọc được câu chuyện moe moe này, cảm giác vui vẻ lại hẳn ”>
Nói “ba tuổi nhìn đã già dặn”, lời nói này quả không sai. Trong suốt hai năm đầu đời, tôi cũng rất bình thường, không khác gì những đứa trẻ khác, có khóc lóc, có ầm ĩ, có đái dầm. Nhưng đến năm tôi ba tuổi đặc tính kì dị mới bắt đầu xuất tôi lên ba tuổi, tôi rất mê súng. Cái này cũng không ngạc nhiên gì, là thằng con trai đứa nào chả thích súng, bản tính này do trời quyết định. Nhưng vào một ngày nào đó, tôi bắt đầu lăn lộn dưới sàn nhà đòi mua khẩu súng mới, mặc cho mẹ tôi mắng mỏ nhất quyết không cho. Dù có cưỡng chế hay đe dọa cũng đều thất bại, bà nói “Người tốt chỉ có một khẩu súng, người xấu mới có nhiều súng. Hạo Nhiên, trong nhà con đã có một khẩu súng lục rồi, mua thêm nữa sẽ trở thành người xấu đó”.Tôi nhớ đến có lần xem TV, cũng đúng như mẹ nói vậy, nhưng khát vọng muốn có súng đã vượt qua phẩm chất yêu cầu của chính mình, cho nên tôi trả lời, “Con muốn làm người xấu”.Cuối cùng tôi cũng có được khẩu súng mới, mà cuộc đời tôi cũng đặt phương hướng quyết định từ đó – tôi muốn làm người cần hoài nghi hoặc là thấy mình may mắn, cái người lớn cho rằng không cần quan tâm mà đánh giá thấp quyết tâm của đứa trẻ ba tuổi đã khiến mẹ tôi đã lơ đễnh với câu nói sớm gieo vào đầu tôi, vì thế đó là sai lầm lớn, là thời cơ tốt nhất để tôi xoay chuyển phương hướng cuộc đó về sau, mỗi lần xem TV tôi đều đặc biệt chú ý so sánh sự khác biệt giữa người tốt và kẻ xấu, càng xem càng kiên định quyết tâm tôi muốn làm người xấu. Cứ nhìn người xấu trên tivi kia kìa, ăn uống thoải mái, tâm tư thoải mái tùy tiện ham muốn mọi nơi. Trái lại người tốt thì bị người xấu bắt nạt, hãm hại đến chết đi sống lại, nếm hết mùi đau muốn làm người xấu! Từ ba tuổi trở lên, tôi đã cố gắng hướng đến mục tiêu này, quán triệt chấp hành đủ loại thủ đoạn của người xấu. Tôi cướp lấy que kẹo của em gái hàng xóm, tôi thống trị trường mẫu giáo không cho bạn học chơi đồ chơi, tôi bắn súng cao su vào cửa kính nhà người ta, tôi gắn pháo vào đuôi con mèo….Mỗi ngày đều có khiếu nại của mọi người xếp hàng đến nhà tôi. Ba mẹ tôi đã lập thành thói quen một là làm động tác khom người xin lỗi, hai là tặng quà lần lượt, ba là nói, “Thật xin lỗi, không biết cách dạy con”.Nhưng bọn họ không có cách nào bắt tôi, giống như viên ngọc bội gia truyền quý giá được tổ tiên bao bọc cẩn thận, bà nội tôi cũng coi như thế. Nhà của tôi từ năm đời nay đều đơn truyền chỉ có tôi là con một, bà không thương tôi thì thương ai? Hơn nữa mẹ tôi còn hay bị sẩy thai, trước tôi có hai cái thai cũng không giữ được. Đứa đầu tiên nghe nói bởi vì những lúc cởi áo, tay toàn hướng lên trên, đứa nhỏ không giữ được ; thêm một bài học về đứa thứ hai, mẹ tôi sống cũng không phạm cái gì, duy chỉ có một lần sau khi ăn xong đã ném cái hột mận xa hơn một mét vào thùng rác nhà hàng xóm, kết quả ngã rầm một phát, thế là anh trai và chị gái tôi đều ra đi. Đến lúc mang thai tôi, mẹ tôi ngoài việc động miệng, thì cái gì cũng không dám động. Bà nằm trên giường bảy tháng, mọi việc từ ăn uống đều giải quyết hết trên giường, như thế mới bảo vệ được dòng máu nhà họ khổ như thế mới có tôi, là con một trong nhà nên được mọi người rất mực cưng chiều. Bà nội coi tôi còn quan trọng hơn so với trái tim bà, mọi chuyện xấu tôi làm đều có thể tìm ra được ưu điểm. Tôi nói thô tục thì bà cho là lượng từ ngữ phong phú ; tôi đánh vỡ đầu người ta thì bà cho là có sức khỏe… Mẹ tôi mặc dù không cưng chiều mù quáng như bà nội, nhưng khi tôi làm chuyện xấu cũng chỉ mắng tôi vài câu, nhưng mắng thì mắng thôi, cho đến bây giờ bà không đánh tôi cái nào, ở trước mặt bà tôi luôn làm vẻ ngoan ngoãn nghe duy nhất tôi không thích là ba tôi, ông ấy luôn làm vẻ mặt người cha nghiêm khắc mà kêu la tôi. Nói thật tôi có chút sợ ông, nhưng cũng may ông ấy là một người con hiếu thảo, vài lần ông ấy giơ gậy lên, tôi chạy ngay sau chỗ bà nội và mẹ tôi trốn, hai người nói thêm câu, “Muốn đánh nó thì đáng tôi trước đi”. Vì vậy nhát gậy ấy mới không đập lên người tôi. Ba tôi đã từng lấy đạo lý của bậc hiền thê ra để giảng giải cho bà và mẹ tôi, kết quả bà nội tôi căn bản không thông, mẹ tôi biết sai không sửa, ông vài lần thất bại cũng bất đắc dĩ buông tha việc giáo dục bằng đả cẩu bổng pháp đối với tôi, tập trung để giải quyết hậu quả thiên tai của có mẹ và bà nội làm chỗ dựa, hơn nữa được di truyền vóc cơ thể cường tráng từ ba tôi, tôi không hề nghi ngờ lúc trưởng thành nhất định là một tiểu bá của tôi ở nơi gọi chung là phố Bàn cờ, bởi vì có rất nhiều ngõ nhỏ rẽ khắp nơi, giống như hình dáng bàn cờ. Mỗi ngày tôi ở phố bàn cờ nam chinh bắc chiến làm chuyện xấu, biến khu bàn cờ kia thành chướng khí mù mịt. Có một lão già ở khu Đũng Quần đã nói tôi là minh chứng hùng hồn cho “Nhân chi sơ tính bản ác”. Hàng xóm láng giềng đặt một biệt danh rất vẻ vang cho tôi là “Quỷ Kiến Sầu” [1], bọn họ đều nói sau này nhất định tôi sẽ trở thành kẻ xấu xa, tôi cũng quang vinh cho là bàn cờ có bao nhiêu trẻ con cơ bản đề bị tôi bắt nạt, chỉ trừ có cô bé nhà họ Trần ở khu Đèn gia là đối tượng dân tình trong phố Bàn cờ hay dị nghị, nữ chủ nhân của nhà đó là người cực kỳ không biết phân rõ phải trái trắng đen, mọi người đều rất ghét bà ta, so với tôi còn ghét hơn. Nghe nói người đàn bà kia còn không bằng gà đẻ trứng, tôi cũng không hiểu phép so sánh này, chỉ nghĩ người đàn bà kia là biến thân từ gà yêu tinh, bởi vậy khu Đèn Lồng thường may mắn thoát khỏi việc quấy nhiễu của tôi nhiều năm nay. Đương nhiên tôi hiểu rõ hàm nghĩa kia, khu đèn lồng vẫn bị nhét vào phạm vi thế lực của tôi. Nhưng điều tôi muốn nói bây giờ, chúng ta trở lại chuyện chính con gà kia nhiều năm không đẻ trứng, đột nhiên lại nhặt được trứng, chính là cô bé đó. Bắt đầu thật may mắn, ai biết được hai năm sau, con gà bỗng nhiên đẻ trứng, còn sinh trứng trai, cái quả trứng bé nhỏ kia nhặt được trở thành dư thừa. Từ nay về sau cay đắng chịu “Em trai ăn mỳ chị húp nước”.Khu Đèn lồng tôi đi ngang qua 10 lần, thì ít nhất có 9 lần người đàn bà kia đánh chửi cô bé đó. Ngay cả khi cô ấy đến trường, hay ở ngã tư đường phố vẫn chịu phương pháp giáo dục điên rồ của bà mẹ. Cũng từng có một người hàng xóm trông thấy khuyên người kia không nên hà khắc như vậy, nhưng người đàn bà kia chống hông, nói, “Bà có trái tim thiện lương thì đem con bé ngu ngốc này về mà nuôi đi!”.Không có người nào muốn nhận gánh nặng này, cũng chỉ có rầm rì bàn tán sau đàn bà kia gọi cô bé ấy là “con ngốc”, mọi người cũng hoài nghi việc cô bé bị ngược đãi đến choáng váng. Trước kia bị đánh còn biết khóc lóc, sau đó đến tiếng cũng không cất lên, đi lại đều sợ hãi rụt rè dựa sát vào tường, ai đến gần cũng đều khiến cô bé sợ hãi. Lại còn mặc miếng giẻ rách, đầu tóc rối bù, chẳng ai nhìn ra cô bé trông như thế nào. Toàn bộ làm cho người ta có cảm giác chỉ như sương khói mờ ảo, gió to thổi một phát là tan và cô bé ấy so sánh như sư tử và châu chấu, lực lượng chênh nhau quá lớn, nên tôi cũng không thèm bắt nạt cô bé. Hơn nữa bà nội tôi còn cố ý dặn tôi, “Cô bé nhà họ Trần kia đã đủ đáng thương rồi, con đừng chọc cô bé nữa”.Mẹ tôi cũng nói cô bé rất đáng thương, nói cô bé ở nhà ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Người khác tốt bụng đưa quần áo cũ hay cái gì đó cho cô bé, sẽ bị người đàn bà chanh chua kia chửi rủa, theo thời gian trôi qua cũng chẳng ai dám giúp cô gái đó và tôi không quan hệ gì, nhưng khi tôi vừa 12 tuổi, bản tính trời cho của giống đực tranh cường háo thắng bắt đầu thức tỉnh, cho dù là làm người xấu, cũng luôn hy vọng mình có thể tệ nhất, cho nên đối với người đàn bà kia thực sự làm cho tôi cảm thấy cực kì khó chịu. Cái khiến tôi bốc hỏa nhất là, bà ta còn sinh hạ một tên con trai tà ác Trần Vĩnh Khang. Trần Vĩnh Khang nhỏ hơn tôi ba tuổi, hắn được vinh dự có mặt trong danh sách xếp hạng những kẻ đáng ghét của tôi. Theo như nhân sĩ giang hồ cùng nhau phân tích thời kì lịch sử của tôi và Trần Vĩnh Khang đều cho rằng Tôi có bản tính xấu xa được hình thành, còn Trần Vĩnh Khang có bản tính xấu xa do trời sinh. Tốc độ Trần Vĩnh Khang trở nên xấu xa nhanh hơn tôi, tiến bộ của hắn cũng xuất xắc hơn tôi. Chỉ cần một ít thời gian không dài, hắn đã đuổi kịp tôi trên tất cả địa bàn khu, và tất nhiên vượt qua tôi là kết quả không tránh này sao có thể? Bản tính xấu xa như mẹ nó tôi cũng biết, dù sao bà ta đã tu luyện hơn ba mươi năm so với tôi, khi tôi bắt đầu học cái xấu thì bà ta đã muốn thành đại ma vương. Tên nhóc con này nhỏ hơn tôi ba tuổi mà đã sánh bằng tôi, tôi cũng không muốn sau này đi phía sau hắn làm tiểu đệ, tôi nhất định phải đem cái xấu xa đó bóp chết trong mang theo thủ hạ bắt đầu dẫn dắt Trần Vĩnh Khang trở về con đường chính diện, sử dụng thủ đoạn lấy độc trị độc. Hắn mà ném nước mũi lên người khác, phân chó sẽ bay lên người hắn ; hắn tốc váy con gái, hắn sẽ bị kéo vào một con hẻm sau đó cởi truồng đi ra ; hắn vứt rác vào sân nhà người khác, cách vài ngày sau toàn bộ rác của phố Bàn cờ đều tập hợp ở cửa nhà hắn … Cứ khi nào hắn làm chuyện xấu thì đều phải gánh chịu sự trừng phạt.———————————[1] Quỷ Kiến Sầu có nghĩa là quỷ thấy còn phải buồn. Trong truyện kiếm hiệp Thư kiếm ân cừu lục của Kim Dung có một nhân vật là Quỷ kiến sầu Thạch Song An. Hắn ta là một nhân vật rất xấu, võ công cao cường, thiết diện vô tư, nên được giao cho làm Hình đường chủ của Hồng Hoa hội . Ai bị tội, đưa vào nhìn thấy mặt của hắn là mất viá rồi. Quỷ còn chán, huống chi người…
Topics Ba Bước Hủy Diệt Một Đại Ca Xã Hội Đen Ba Bước Hủy Diệt Một Đại Ca Xã Hội Đen Addeddate 2022-10-17 035953 Identifier Scanner Internet Archive HTML5 Uploader plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review.
ba bước hủy diệt một đại ca xã hội đen